đã lâu rùi từ sau ngày thi kết thúc học phần tôi không ghé thăm blog của mình nữa.thật sự tôi cũng muốn lắm chứ nhưng thời gian không cho phép, và bây giờ tôi được nghĩ 3 ngày, chẳng có học hành gì cả và cũng chẳng bít làm j, tiện thể cùng đường tôi sực nhớ lại blog và thế là....
anh chia tay với tôi được 3 tuần rồi sau đóa cả 2 đều trở lại, nhưng vết thương trong trái tim tôi thì không thể nào lành nỗi bởi vì tôi không thể tin anh được nữa. cứ nghĩ rằng khi xa nhau con người ta sẽ nhín một chút thời gian trong ngày để trò chuyện tâm tình với người yêu nhưng.........tất cả đều "no".có lẽ anh đi học cả ngày mệt quá nên mất...tất cả tôi tự tạo lấy một lý do giả tạo để an ủi chính mình, và trong thâm tâm tôi tôi bít anh đã thay đổi.mỗi lần tôi đều nói câu ấy thì anh bảo rằng là không nhưng anh thay đổi thật sự anh có bít đâu?...
sau khi anh trở lại nơi đèn hoa rực rỡ , tôi cẳm thấy lòng mình cũng không thấy buồn luyến tíêc như lúc trước khi anh nhập học,tôi cho anh cơ hội nhưng anh không chịu giữ lấy thì trả lai tự do cho nhau để anh tìm được nguồn vui mới.
hôm ấy tôi học khiêu vũ ở trường bất ngờ từ đám bạn tôi nhận tin anh về thăm và đang ở trong trường,nghe vậy liền mừng chạy ra đón anh. cả hai cùng nhau tâm sự chẳng được vài câu thì em gái của anh đòi về nhà vì phải học bài.tôi hối thúc anh về nhà đi, anh lại giận tôi. và cung chinh vì thế tôi lại chán ngán cái cảnh giận hờn của anh hoài như thế hầu như lần nào lúc về là 2 đứa lại cãi nhau. tại seo anh lại thik giận thế nhỉ?
tôi tự hỏi tình cảm của mình, và quyết định chia tay
tôi buồn lắm, và khóc suốt đêm. anh đâu có bít tôi vẫn còn iu anh nhìu lắm làm seo mà quên được những kỉ niệm ấy chứ. con gái là vậy mỗi khi yêu là yêu hết mình, nhớ hết mình và cũng đau khổ hết mình.
hôm 30/04 -01/05 anh ấy lại về , còn rủ tôi đi chơi ở núi Sam (An Giang) đúng lúc đóa là lúc tôi phải làm bài thuyết trình Triết nên không đi được.với lại còn phải ôn bài cho bài kiểm tra ngoại ngữ chuyên ngành nữa, tất cả đều bận rộn thì còn thời gian đâu mà đi với chơi nữa.tôi không đi không biết anh có buồn không? một câu hỏi vớ vẫn và đầy vớ vẫn.sdau ngày hôm đó, tôi về nhà rồi trở lại nhà trọ thì quên đem theo điện thoại, tôi liền mượn điện thoại của v nt hỏi anh chừng nào đi.anh không trả lời. tôi im lặng.
vài ngày seo tôi được bít anh nt làm quen ban v, nói chuyện nhìu lắm, nhiều còn hơn nói với tôi nữa. tôi cũng thất bùn, và đọc tin nhắn của anh từ chiếc máy dt của v, anh bảo rằng anh đã có bạn gái rồi, cô ấy học khoa học xã hội và nhân văn ngành tâm lý học.( tôi sực nhớ ra hôm 28 tết, anh chở tôi đi chợ hoa và tình cờ tôi đọc được tin nhắn gởi từ phía bên kia qua, là một giọng nữ, tôi hỏi anh anh lại bảo là bạn cùng phòng ký xá). liền mấy ngày sau và cả hôm nay tôi vẫn còn bệnh,bệnh vì căm ghét anh đã lừa dối tôi hết lần này đến lần khác hay bệnh vì thất vọng bản thân mình quá ngu si khờ dại mà tin lời anh nói.
kà kà..hết rùi, chia tay ùi còn gj là buồn nữa chứ, chuyện đời mà, khó có ai mà bước trên đường nhung lụa mà không nếm chút vị đắng cay trong tình yêu, vị chua chát trong cuộc đời.
người mà tôi yêu thương cần chia sẽ niềm vui nỗi buồn hiện tại. tôi thì không ở gần thì hãy thay tôi dành tất cả cho người tôi yêu.
niềm hạnh phúc trong lòng em vẫn mãi như ngày xưa. và ngày hôm nay em cầu chúc cho hai người, một người em yêu và một người yêu người em yêu.
điều đó trong lòng em nhói làm cho khóe mi lệ rơi, chứ trong tim em không hề mong anh quay về, dù rằng yêu anh là hạnh phúc khi anh cười cùng một người tốt hơn em. anh hãy sống thật hạnh phúc bên người ấy nhe anh
giờ đây đối với tôi không còn gj là quan trọng ngoài việc SỐNG-LÀM VIỆC,cám ơn thầy (Nhân -trường DH DONG THAP) đã giúp tôi suy nghĩ lại chính mình giúp tôi nhận ra còn nhiều điều tôi cần phải quan tâm phải học hỏi. đọc các bài viết trên blog của thầy tôi cảm thấy hổ thẹn cho chính mình,và tìnm được lý tưởng riêng. cám ơn thầy, em chúc thầy thành công trong công tác và đang học tại huế.
em hứca với thầy và sẽ làm được điều đó. cám ơn.
gấu trúc


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét