Thứ Tư, 20 tháng 5, 2009



hôm qua tình cờ trên đường từ nhà đến trường tôi gặp lại 3 đứa bạn chung lớp hồi năm 12, TÂM, THANH VŨ và LÝ. lúc đầu tôi cung không nhận ra họ với lại trời nh1 nhem tối, mắt tôi thì ko nhìn thấy rõ.cũng may tôi còn nhớ cái dáng đi của họ, và họ cũng nhìn tôi. dừng xe lại và trò chuyện được vài phút rồi chia tay tôi ra trường.họ có rủ tôi xuống quán cà phê dưới chợ huyện cùng uống nước với Phúc luôn, và cũng lâu rồi không gặp mặt. ừh, cũng phải lâu rồi, đã lâu rồi tôi mới gặp lại họ, trông họ khác hẳn, thay đổi cũng nhiều. nói với nhau rất vui vẻ làm rộn cả khu đường, cấp độ của tôi còn kém xa họ lắm mặc dù tôi nói ko ngớt lời.
từ biệt, cố gắng tranh thủ đi mua báo về đọc, tôi thèm đọc báo muốn phát điên,chạy từ chợ thị trấn Mỹ Thọ, đến nội ô thị xã, có một người đi theo tôi suốt quãng đường ấy mà tôi ko phát hiện, mãi khi tôi chạy chậm thì chiếc xe đằng sau cũng vậy, cảm thấy kỳ lạ vì tôi nghe tiếng máy chạy mà đoán ra thui. cũnt tính quay đầu lại nhưng thui.
đến bưu điện tỉnh, tôi vào sạp báo, cũng như thứ 3 hàng tuần, mua 3 cuốn báo thân quen nhất là LBVMVT và PCtips,echip, tôi quay đầu trở ra thì gặp người đóa đứng đợi ở ngoài cổng, nhìn xa cũng ko rõ mặt lắm mà cũng thấy lạ hoắt có quen gì đâu. tính tò mò, hiếu kỳ muốn ra hỏi "tại seo cứ đi theo tôi hoài?" thì cảm thấy mình hơi vô duyên, biết đâu tình cờ chung đường, với lại đường này đâu dành cho riêng tôi đâu.hừm, suy nghĩ hồi lâu tôi quyết định thử lần này xem phán đoán của tôi đúng ko?. quyết định chạy vào công viên Văn Miếu, tôi quẹo ở ngân hàng Á Châu và đứng đợi ở đó, đúng thật, người đóa cũng chạy theo mặt dáo dác tìm kiếm tôi, tức quá muốn đến nói thẳng nhưng không, tôi dụ hắn đến nhà sách, tôi nhanh chân vào các hàng sách rồi lên tầng trên giả vờ như mua dép, chủ yếu là xem mặt hắn thui chứ ko có ý gì khác.
hắn cũng vào và bít tôi ở tầng trên nhưng ko lên, từ trên tôi nhìn thấy mắt hắn rõ mồn một nhờ các ánh đèn sáng trưng."thấy ùi nhe", nhìn cũng điển trai ấy chứ,"mà tại seo đi theo mình hoài, có ý gì đây?"nghĩ tới đây tôi sợ, bèn nhìn hắn đến chổ trưng bày gấu bông, rồi vút thật nhanh lấy cặp , lấy xe chạy vòng quanh, quẹo mấy ngã đường phòng hắn đi theo,nãi tận tới 8h tối tôi mới về tới trường, cứ nôm nốp lo sợ hắn đi theo.cũnt từ đó, khi tôi bắt gặp ánh mắt nhìn lén lút,bối rối của hắn đôi lúc làm tôi cười và nghĩ tại seo mình phải trốn hắn chứ và lý do gì mà mình nhớ mãi thế này?
giống như mọi khi, có chuyện j là tám cùng tụi bạn, ngồi chờ phòng COM mở cửa ,tranh thủ tôi tám, tụi nó nghe say sưa và tranh nhau bình luận, đứa thì nói "hắn kết mày ùi đó?" đứa thì nói,"thời nay, con trai khó tin lắm, lý thông nhiều hơn thạch sanh mày ơi, cẩn thận đi nhóc!". còn tôi, chỉ là một mớ bòng bong, chẳng có j hít, hjhj.
thứ 3,20/05/09, buổi sáng, chỉ học 2 tiết o COM, sau khi học xong tôi về nhà mẹ chơi, đường về nhà có hàng cây sao,mùa này quả chò chò đã có,nhìn quả chò chò xoay tròn theo chiều gió từ trên cao xuống, tôi thík lắm, khi chúng đến gần giơ tay ra nắm vội chụp được khoảng vài quả chò chò,nhưng nhìn nó rơi tôi thấy buồn lắm, sau làn gió khẽ lướt nhẹ qua hàng ngàn chiếc lá,nắm tay chò chò cùng bay bay đến mọi nơi,là những đám mây đen nặng trĩu hạt mưa. lác đác, lộp độp, mưa?! mưa rơi thật rồi. quả chò chò vẫn bay trong mưa, hạt mưa rơi ướt cả cánh chò chò,kéo quả chò chò xuống thấp hơn, nhưng ko? nhờ gió chò chò cố gắng hết sức mình để bay, để đến nơi mà chò chò mơ ước, để khám phá thế giới mới và làm nhiệm vụ thiêng liêng và cao cả giúp con cháu chò chò ngày một đông hơn.
"chò chò ơi!chúc mày hạnh phúc và bình an nhé!"
và mình cũng thế, mình cũng sẽ thật hạnh phúc bên gia đình, bên mẹ_người mẹ yêu quý nhất của con và bà nội, anh hai nữa.ko có nơi nào bình yên và ấm áp bằng vòng tay mẹ hiền và bà nội cả,khi ở bên cả hai, lòng con ko còn ưu phiền, mọi cảm xúc, mọi ưu tư con đều quên hết mà ngũ say, trong sự iu thương bảo bọc,và giờ đây com biết bản thân con sẽ làm gj để xứng đáng với sự iu thương ấy, "ko có ai ghét con cả chỉ có nỗi tự ti trong lòng con khiến con ko hỉu mà rời xa vòng tay mọi người, con sẽ ko như vậy nữa đâu mẹ ơi?con thật lòng xin lỗi mẹ".
dù con đi xa, rời vòng tay mẹ, con vẫn nhớ nơi chôn nhau cắt rốn, nơi con sinh ra và lớn lên ở miền sông nước đậm tình mộc mạt chất phác của người dân miền tây Nam bộ.con sẽ nhớ mãi những buổi trưa hè ra vườn của nội đọc sách, cùng những buổi chiều ra bờ sông đứng lặng im hóng gió mát, nghe nước vỗ reo hò điệp khúc chào mừng buổi hoàng hôn, và nghe cả câu vọng cổ của những người giăng lưới kéo cá.........
gấu trúc

2 nhận xét:

  1. bo' tay doc xong hok hiu~ j` lun , noi' hoi hok bik nguoi doa la` ai. xong ket thuc nghe la qua' thay no ky` ky` seo ay'.

    Trả lờiXóa
  2. đó chỉ là tình cờ thui, và cái tình cờ này cũng được xem như là một kỉ niệm,cũng là 1 tình huống.u có bao giờ có tình huống giống tớ chưa?

    Trả lờiXóa